cụng ly

ĐÀO TẠO CON RỂ

Ngồi trong xe, ông chủ thầu Phố quan sát công trường qua các camera gắn trên mũ các giám sát viên của công ty tại hiện trường.

Đương nhiên đây là một miếng “võ kín” ít người biết, kể cả các giám sát viên. Hễ họ ngồi một chỗ chuyện gẫu là lập tức có người biết để ấn nút “tít tít” nhắc nhở ngay. Từng ngóc ngách, từng người thợ cũng được theo dõi tỷ mỷ.

Bỗng trên màn hình có một cậu bé đang làm việc, những nhát xẻng chắc chắn, tự tin, rất nghề, lập tức ông để mắt kỹ hơn chú bé này. Ông Phố bước khỏi xe, thấy ông chủ, những người thợ vừa lười nhác cách đó 1 phút bỗng chốc chăm chỉ làm việc. Riêng cậu phụ hồ vẫn thế, tỷ mỉ nhặt mấy cọng rác khỏi cát, trộn vữa kỹ càng, đưa đến cho từng thợ xây đúng lúc họ cần, vận chuyển gạch đến đúng người thợ sắp hết gạch.

Ông Phố thấy hết trên màn hình cái đồng hồ điện tử, ấn tượng sâu sắc thêm về cậu phụ hồ này, ông thấy dáng dấp mình trong cậu bé. Thong thả đến gần cậu phụ hồ, ông say sưa quan sát bằng mắt thường từng động tác của người thợ phụ, cậu thợ không hề biết có người theo dõi mình kỹ thế, cứ làm việc theo đúng chức trách, không cần giả vờ, không cần nỗ lực.

Ông hỏi:- Cháu tên gì, sao ít tuổi đã đi làm rồi, không đi học à?
Không giật mình, chỉ đứng thẳng lưng chào ông chủ rồi vừa làm vừa trả lời:
– Thưa ông, cháu tên Trực, 17 tuổi. Nhà cháu không có điều kiện đi học, cháu đi làm để phụ mẹ nuôi em ạ.

– Chào Trực, thế cháu định làm phụ hồ đến bao giờ?

– Cháu cứ làm tốt việc này đã ạ, mới được 3 tháng mà. Cháu đã để ý các anh thợ làm, khi có điều kiện cháu sẽ làm thợ, có điều kiện hơn nữa cháu sẽ học kỹ sư xây dựng bác ạ.

– Tốt lắm, cháu đã định hướng đúng, bác là Phố, chủ của công trình này và cả tập đoàn xây dựng Phố Xuân, nếu cần giúp đỡ gì cháu cứ liên hệ nhé.

– Cháu chỉ có mấy đề nghị nhỏ, bác có thời gian nghe không ạ?

– Có chứ, cháu nói đi. Ông nói rồi kéo cậu bé ngồi xuống đống gạch bên cạnh.

Cậu lúng túng:
– Dạ, giờ làm cháu không được ngồi, giám sát thấy sẽ bị trừ lương, cho cháu vừa làm vừa nói ạ.

– Thôi cũng được, cháu nói đi.

– Bác ạ, công ty đang khoán cho thợ theo số xi măng sử dụng, người thợ sẽ cố dùng nhiều xi măng hơn, tốn mà không mang lại lợi ích. Theo cháu, cần khoán cho từng tốp thợ theo diện tích tường xây được theo m2 nhân với điểm chất lượng chấm vào cuối ca, lương tháng tỷ lệ với tổng mức đạt được. Điểm này là tổng điểm chấm theo thang 10 của mức tiêu hao vật tư, độ phẳng và đều, độ sạch sẽ gọn gàng, độ chuẩn theo quy cách, sự đúng thời hạn, tất cả chia 50. Người làm tốt sẽ có điểm chất lượng bằng 1, kém sẽ dưới 1.

– Tốt, rất tốt, cháu viết ý tưởng ấy thành một bài nhé.

Nói rồi ông đưa cậu bé cái card visit, Trực đưa tay đỡ lấy nhưng nói thêm:

Cảm ơn ông, nhưng chắc cháu không dám nhờ, cháu chỉ có những việc vặt cần giải quyết, ông thì trăm công nghìn việc lớn.

Ví dụ việc gì là vặt?

Dạ, ví như cần bao nhiêu vật liệu mỗi loại cho mỗi m2 tường, mỗi m2 xây dựng, tính sức bền thế nào để sử dụng sắt vừa đủ bền vững mà không lãng phí, bố trí ánh sáng làm sao để người thợ làm không bị chói mắt và nhìn chuẩn nhất, làm sao để chỗ nào cần ánh sáng thì có, những chỗ khác thì tối, làm sao thợ đỡ tốn sức mà được nhiều việc… Ôi toàn việc vớ vẩn mà bác.

Không vớ vẩn cậu bé ạ, cả đời ta còn chưa giải thỏa đáng những cái vớ vẩn ấy đấy. Thỉnh thoảng gọi điện cho bác nhé, số của cháu thế nào?

Cậu bé đỏ mặt lí nhí:
– Cháu không có điện thoại ạ.

– Thế ư? Địa chỉ của cháu ở đâu?

Dạ, mẹ con cháu ở nhà thuê, cuối hẻm, trong ngõ 367 đường Tân Phúc 4, không có số đâu bác ạ.

– Được rồi, bác vẫn sẽ tìm được cho xem.

Ông cười hài lòng, tiếp tục đi kiểm tra công trình.

Trong vai đi tìm nhà thuê, ông Phố được anh xe ôm chở từ đường lớn, chạy lòng vòng mãi mới đến trước phòng cậu bé thuê, nhỏ dưới 10m2, tối tăm. Ông ghé nhìn thấy người phụ nữ còn trẻ đang lúi húi dưới “bếp” là một góc phòng, một đứa bé đang ngủ, còn cậu bé Trực đang say sưa với đám giấy vở bừa bộn.

Không vào, ông đặt cái camera ở chỗ thuận tiện quan sát rồi thong thả ra đường lên xe. Trên màn hình, cậu bé đang nhíu trán nghĩ cái gì đó rồi loay hoay viết, vẽ lên mặt trắng của tờ poster quảng cáo, lúc cậu giơ tờ giấy lên, ông thấy đó là sơ đồ bố trí công việc của nhóm xây dựng 2 thợ phụ, 3 thợ xây. Mẹ cậu mang cho con một củ khoai, cậu cười tươi rói với mẹ rồi lại viết, vẽ say sưa. Người mẹ lại quay về bếp, hình như cô ta chuẩn bị để bán xôi ăn sáng.

Nhìn đồng hồ, đã 21 giờ, ông xuống xe quay lại nhà cậu bé, thu hồi camera xong, gõ cửa. Người mẹ ra mở cửa, đó là một phụ nữ khoảng 37-38 tuổi, nét đẹp nhưng mặc giản dị, gầy gò. Cô lí nhí chào, ông tự xưng danh rồi bước vào, cậu bé kinh ngạc ra chào rồi giới thiệu mẹ và ông chủ. Ông Phố cười, hỏi cậu:

– Thế nào, tôi giữ đúng lời hứa đấy chứ?
Mẹ cậu bé nhỏ nhẹ hỏi:– Chẳng hay cháu Trực đi làm mắc lỗi gì phải không ạ?
Ông cười to sảng khoái:– Không, chỉ là tôi có cảm tình với cháu, đến xem cháu sống thế nào và cho cháu ít sách vở về những điều cháu quan tâm.

Nói rồi ông đưa Trực một túi chứa đầy sách, mắt cậu sáng bừng, rút ngay một cuốn xem lướt, nói lời cảm ơn.

Mẹ cậu chẳng biết làm gì cứ vê vê vạt áo bảo:– Ông thứ lỗi, nhà không có bàn ghế gì cả. Ông chỉ Trực bảo:– 10 năm nữa Trực sẽ làm cho mẹ cái biệt thự nhé.

Ai cũng cười mà ý nghĩ thật khác nhau. Ông chào rồi ra, về.

Trực vội vã lấy hết sách ra xem, từ xa trong bóng tối, ông quan sát hết. Trực vừa rút quyển thứ 2, lật mấy trang, mắt cậu sáng lên vì thấy đúng những điều mình thắc mắc. Trong túi có một cái điện thoại đã dùng nhưng còn rất đẹp, Trực bật lên, đã xóa dữ liệu cũ, đăng ký lại tên cậu, nghĩa là ông cố tình tặng cậu rồi.

Trực tìm trong danh bạ, chỉ có 4 số, số của ông Phố, số của công ty, số của người thợ chính trong tốp và số người giám sát công trường. Cú gọi đầu tiên, Trực gọi cho ông Phố cảm ơn về quà tặng, nói với ông về cái điện thoại.

Ông Phố cười bảo:– Bác tặng cháu để đỡ vất vả trong cuộc sống. Có nhiều tài liệu trong đó và cháu có thể tìm thêm theo google. Bác cũng cảm ơn cháu về sáng kiến và những ý tưởng rất hay cháu nói sáng nay.

– Cảm ơn ông ạ. Mà cháu có sáng kiến gì đâu ạ.

– Có đấy, cháu không biết ý kiến mình quý giá với bác thế nào đâu. Chúc cháu ngủ ngon. – Dạ cháu chúc ông ngủ ngon ạ.

Sáng hôm sau Văn phòng Tổng giám đốc đã nhận được bản đề xuất của Trực, ông Phố đọc và giao cơ quan chỉnh sửa, đưa vào ứng dụng luôn. Đồng thời ông quyết thưởng cho Trực xuất học bổng tại Trường trung cấp xây dựng vừa học vừa làm.

Ông Phố kết luận theo trực giác của một người 50 tuổi đời, 34 tuổi nghề: Đây hẳn là người mình cần, đây sẽ là người kế nghiệp của ông, đây sẽ là con rể ông.

Trở lại hơn 30 năm trước, cũng như cậu bé này, ông đi làm thuê khi mới 16 tuổi. Con mắt nghề của chủ thầu Bang đã nhận ra từ cậu bé phụ hồ một chủ thầu tương lai, tự ông thử thách, đào tạo cậu bé Phố suốt 10 năm, đến khi Phố 26 tuổi đã giao cho quản lý một công trình, 35 tuổi đã giao cả công ty cho Phố điều hành.

Lúc ấy, hai con trai ông Bang đều theo nghề cha nhưng không được kế nghiệp đã tách ra làm riêng, một người thành danh, một người phá sản.

Giờ đến lượt ông Phố, hai con trai ông, đứa cả bị thiểu năng sau một tai nạn xe máy do tự ngã khi có rượu, không còn khả năng làm việc và không thể lấy vợ, đứa thứ theo nghề điện tử, say sưa với các vi mạch, không chút hứng thú nghề của cha, chỉ xin thừa kế một phần gia sản, ông đã cho bằng cổ phần của công ty. Gái út đang lớp 11, thích học quản trị tài chính, sắc sảo, đầy tham vọng, tư chất đủ điều kiện thừa kế công ty của cha, nhưng nó cần một người chồng giỏi, đủ khả năng điều khiển nó và điều hành công việc.

Đã tìm mãi, giờ ông mới thấy người thích hợp.

Từ đó, ban ngày Trực đi làm bình thường, không một ai biết mối quan hệ đặc biệt giữa anh và Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc Tập đoàn Phố Xuân, buổi tối anh đi học Trường trung cấp xây dựng vừa học vừa làm. Khi tốt nghiệp anh sẽ có cả bằng phổ thông trung học và bằng trung cấp nghề. Trước đã học dở lớp 11 nên thời gian Trực học chỉ là 18 tháng.

Thời gian này, Trực được làm thợ chính, quản lý một tốp 5 thợ, làm một công trình nhỏ, độc lập để tập quản lý tổng thể một công trình. Ông Trực tế nhị nhờ con gái kiểm tra, tính toán giúp chi phí công trình để hỗ trợ Trực.

Mẹ của Trực được ông Phố giao làm nhân viên căn-tin ở hội sở tập đoàn, do sự trung thực, tỷ mỉ và rất sáng tạo trong công việc, phòng Hành chính đề nghị chị làm quản lý căn-tin. Thế là hai mẹ con có thu nhập đủ sống và thuê căn hộ tốt hơn. Ông Lực, phó tổng giám đốc Tập đoàn đã góa vợ chẳng hiểu sao lại “cảm” cô Chủ nhiệm can-tin nên đang tiếp cận để hai người “rổ rá cạp lại”.

Ngày Trực tốt nghiệp, tự tay ông Phố đưa hai mẹ con đi dự lễ cấp bằng. Trực tốt nghiệp phổ thông loại giỏi và tốt nghiệp nghề xây dựng loại xuất sắc.

Để đưa lý thuyết vào thực hành, ông Phố giao cho Trực quản lý công trình lớn hơn, cao 6 tầng, luôn có 20 công nhân. Ông Phố lại ngầm hỗ trợ để Trực học liên thông lên Cao đẳng xây dựng thông qua thưởng tiến độ và chất lượng công trình bằng xuất học bổng, do đã có bằng trung cấp, thời gian học là 18 tháng.

Lúc này gái cưng của ông Phố đã là sinh viên năm thứ nhất, ông phải đạo diễn để chúng thân quen nhau, kẻo gái dính vào đứa khác “ngoài tầm phủ sóng” thì gay go. Sinh nhật ông, gái cưng cùng mẹ Xuân và anh trai thứ tổ chức, ông chỉ mời một khách quý là anh Trực, quản lý công trình xây khách sạn.

Từ trước, khi mời Trực, ông Phố đã dặn ăn mặc thế nào, ông thích quà tặng gì, có những ai và nên chuyện trò về cái gì. Đúng dự tính, Trực gây được cảm tình tốt cho cả nhà, nhất là gái út ông Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc. Hai đứa đã kịp trao đổi số điện thoại, kết bạn FB và Zalo.

Khi Trực tốt nghiệp Cao đẳng xây dựng, chính gái yêu đề nghị ba mẹ cùng cô đến dự lễ phát bằng của anh.

Sau công trình xây khách sạn rất hiệu quả về kinh tế, đạt chất lượng tốt, an toàn, Trực lại được được thưởng học bổng liên thông lên đại học, được giao công trình tổ hợp khách sạn – chung cư 24 tầng, đây mới gọi là thử thách. Để hỗ trợ anh, ông Phố giao con gái phối hợp quản trị tài chính của dự án. Một cặp song kiếm hợp bích hình thành.

Khi công trình đi vào giai đoạn hoàn thiện thì anh Giám đốc thi công dự án cũng tốt nghiệp đại học xây dựng liên thông. Lúc khánh thành công trình, cô giám đốc tài chính cũng tốt nghiệp cử nhân quản trị tài chính doanh nghiệp. Họ dắt tay nhau đi nhận bằng tốt nghiệp trước ánh mắt sung sướng của ông Phố, bà Xuân. Ông Phố hài lòng giao cho Trực làm giám đốc một công ty xây dựng thuộc Tập đoàn, giao con gái làm Trợ lý giám đốc tài chính tập đoàn.

Chỉ hai năm nữa có thể giao hầu hết công việc cho cặp đôi này, ông chỉ giữ vị trí Chủ tịch Tập đoàn.

Tiếng chuông điện thoại reo, là ái nữ gọi:
– Alo, ba nghe đây, gái yêu.
– Tối nay ba mẹ có bận không, con và anh Trực muốn báo cáo việc của chúng con.
– Được, con.
– Cách thức thế nào ba.
– Thì ba mẹ mời hai con đi ăn cơm nhân dịp sinh nhật mẹ Xuân.
– Lại có quà hả ba, hi hi. Yêu ba quá đi.

Ông vội gọi điện cho vợ, bà bảo sẽ mời thêm mẹ của Trực nữa. Ông Phố nằm ngả người trên ghế, nhắm mắt hưởng thành quả kiên trì đào tạo con rể của mình. Đúng là đáng công sức ông đào tạo từ một cậu bé bỏ dở học phổ thông đi phụ hồ, thành thợ chính, thành đốc công, rồi thành quản lý công trình nhỏ, thành giám đốc công trình to, thành kỹ sư giám đốc công ty, nay mai sẽ là phó rồi tổng giám đốc tập đoàn, nhất là sẽ thành con rể ông.

Mãn nguyện, với khoản tiền không nhiều với ông, chỉ bằng vài bữa nhậu của các Tổng GĐ khác, nhưng ông dùng để “thưởng” cho một thanh niên nghèo tiền mà giàu nghị lực thông qua học bổng, ông đã mở ra tương lai đẹp cho một thanh niên, cũng là tương lai của con gái yêu. Ông cũng biết, mấy tay Tổng GĐ các tập đoàn khác biết giá trị của Trực đang nhăm nhe dùng nhiều tiền để lôi kéo anh về đầu quân, còn lâu mới cướp được cục vàng của ông nhé.

Bấm số, ông gọi điện thoại cho Trực:
Cháu lên chỗ bác uống ly rượu nhé, bác đang phấn khích quá.
– Vâng ạ, cháu xin phép báo cáo về ứng dụng công nghệ xây dựng mới luôn ạ
– Tốt quá, lên đi con.

Nói “con” rồi ông Phố mới biết mình “cầm đèn chạy trước ô tô” nhiều quá.

TNTP

Leave a Reply