Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không

Khi hơi thở hóa thinh không” là cuốn hồi kí được viết bởi Paul Kalanithi – một bác sĩ phẫu thuật não và cũng là một bệnh nhân ung thư phổi giai đoạn cuối. Paul viết cuốn sách này trong những tháng cuối cùng của cuộc đời anh – khi mà anh đang đối mặt trực tiếp với cái chết.

Anh là một bác sĩ tài năng – một bác sĩ phẫu thuật thần kinh chính tại Stanford sau khi hoàn thành khóa đào tạo lĩnh vực lâm sàng khắt khe nhất. Anh cũng là một nhà khoa học xuất chúng. Đề tài nghiên cứu tiến sĩ về Liệu pháp Gene đã giúp anh giành được giải thưởng nghiên cứu cao nhất trong sự nghiệp.

Nhưng còn hơn thế, anh cũng là một nhà văn. Trước khi vào trường y khoa, anh đã có hai tấm văn bằng văn học Anh từ trường Đại học Stanford và đã suy nghĩ nghiêm túc việc theo đuổi nghiệp viết lách.

Ở tuổi 36, đang trên đỉnh cao sự nghiệp, Paul Kalanithi được chuẩn đoán mắc bệnh ung thư phổi giai đoạn cuối. Từ một bác sĩ điều trị cho những người sắp chết, nay anh trở thành một bệnh nhân đang phải vật lộn để mà sống. Dù biết rằng cái chết cũng sẽ đến với mình, nhưng không ngờ nó đến quá sớm khi sự nghiệp tương lai đang rộng mở và một gia đình rất hạnh phúc.

Kalanithi viết cuốn sách này khi biết mình bị ung thư phổi. Cuốn hồi ký này ghi chép lại cuộc đời của anh từ thời trẻ với những sự kiện trong cuộc đời đã đưa anh tới quyết định trở thành bác sĩ phẫu thuật não – một ngành chuyên môn khó và danh giá nhất trong y khoa; cho tới những ngày anh từ một bác sĩ trở thành một bệnh nhân – những ngày anh đi tìm định nghĩa về sự sống và cái chết, và định hình lại ý nghĩa sự tồn tại của anh trên cuộc đời này.

Điều gì làm cho cuộc sống trở nên đáng sống khi đối mặt với cái chết? Bạn sẽ làm gì khi tương lai không còn những mục tiêu để phấn đấu? Có ý nghĩa gì khi có một đứa trẻ, nuôi dưỡng một sinh linh mới chào đời khi mình sắp phải ra đi? Đây là những câu hỏi mà Kalanithi đã vật lộn trong cuốn hồi ký sâu sắc và tinh tế này.

Paul Kalanithi qua đời vào tháng 3 năm 2015, trong khi đang viết cuốn sách này, nhưng những lời nói của anh ấy vẫn là lời chỉ dẫn và là món quà cho tất cả chúng ta. “Tôi bắt đầu nhận ra rằng việc đối mặt với cái chết của chính tôi, theo nghĩa nào đó, đã không thay đổi được bất cứ điều gì“, anh viết. “Bảy lời của Samuel Beckett bắt đầu lặp lại trong đầu tôi:” Tôi không thể tiếp tục. Tôi sẽ tiếp tục.

“Khi hơi thở hóa thinh không” là một sự một sự ám ảnh khó mà quên được. Tác phẩm đưa ta đi đến ranh giới mong mạnh giữa sự sống và cái chết. Khi đối diện với cái chết, bạn biết điều gì là ý nghĩa với cuộc sống và bạn cần làm gì với cuộc sống của bạn.

Câu chuyện hết sức cảm động này đã giành được sự quan tâm của một lượng lớn độc giả không chỉ ở Mỹ mà còn trên toàn thế giới. Cuốn sách nhiều tháng liền đứng đầu bảng trong danh sách Basic Medical Sciences và suốt nhiều tuần qua nằm trong list #1 New York Times Besseller . Đây cũng là một trong những cuốn sách có lượng người xem và đánh giá nhiều nhất trên Amazon, chỉ sau chưa đầy một năm xuất bản. Điều đó cho thấy sự quan tâm rất lớn của người đọc đối với vấn đề ung thư, về cách con người đối diện và vượt qua chính bản thân khi đối diện với cái chết.


ĐÁNH GIÁ

Tôi biết về câu chuyện của Kalanithi bởi vì anh tự viết cho bản thân mình về cái chết trong cuốn sách When Breath Becomes Air. Đó là một cuốn sách vô cùng tuyệt vời. Tôi rất cảm động khi đọc cuốn sách này, cũng như Melinda và con gái Jennifer của chúng tôi. Thực sự, tôi có thể nói đây là câu chuyện phi hư cấu hay nhất mà tôi đã đọc trong nhiều năm qua.”

Tôi thường không phải là một người trêu đùa về cái chết và việc chết – Tôi không thích cuốn sách “Bài giảng cuối cùng” hay “Ngày thứ ba với Thầy Morrie”. Nhưng cuốn sách này đã khiến tôi ngưỡng mộ và rơi nước mắt.”

Cuốn sách mỏng này có rất nhiều lớp ý nghĩa và rất nhiều sự kết hợp thú vị-sự sống và cái chết, bệnh nhân và bác sĩ, con trai, người cha, công việc và gia đình, đức tin và lý trí- Tôi biết tôi sẽ hiểu sâu hơn thế giới xung quanh.”

(Trích đánh giá của Bill Gate về cuốn sách When the breath becomes air)


Đánh giá của độc giả:
Một điều mình thích trong cuốn sách này, đó là mình không cảm thấy bi kịch mà là một bản hòa ca dịu nhẹ nhưng không kém phần cứng rắn, mãnh liệt giữa niềm tin, ý nghĩa sống, mục đích sống, những đau đớn và cả tình yêu. Bởi Paul là một bác sĩ, đồng thời cũng là bệnh nhân, cho nên anh hiểu những gì đang xảy ra và hệ lụy đằng sau nó.

Rồi từ chính câu chuyện cuộc đời anh mình rất ấn tượng với sự liên kết diệu kỳ giữa khoa học thần kinh (não bộ) và ngôn ngữ, ý nghĩa sống. . “Tôi đã dần coi ngôn ngữ như một năng lực gần như siêu nhiên tồn tại giữa người với người, mang bộ não được bọc kín trong vỏ sọ dày cả centimet của chúng ta đi tới chỗ giao tiếp được. Một từ ngữ nào đó chỉ có nghĩa giữa con người với nhau, và ý nghĩa của cuộc sống, đức hạnh của nó, luôn là gì đó liên quan đến chiều sâu của các mối quan hệ chúng ta kết thành. Chính khía cạnh quan hệ của con người – nghĩa là “tính chất quan hệ giữa người với người” – đã củng cố cho Ý nghĩa. Nhưng đôi khi, quá trình này tồn tại trong não bộ và cơ thể, làm theo các mệnh lệnh sinh lý của riêng chúng, dễ suy kiệt và thất bại.

Tôi nghĩ, hẳn ngôn ngữ của cuộc sống như đã trải nghiệm – về đam mê, về ham muốn, về tình yêu – có liên quan nào đó, dù bện xoắn cỡ nào – với ngôn ngữ của nơron thần kinh, đường tiêu hóa và nhịp đập tim.” . Paul luôn tìm kiếm Ý nghĩa sống cho mình, cho dù khi ấy anh bao nhiêu tuổi hay có biết được thời gian của mình còn lại là nhiều hay không, anh đã sống trọn vẹn lấy từng ngày. Khiến tương lai sáng lạn đáng nhẽ ra sẽ rộng mở với rất nhiều cơ hội và sự hứa hẹn không chỉ dừng lại là niềm đau và sự tiếc nuối. Đó còn là động lực cho những nỗ lực mới trên con đường kiếm tìm ý nghĩa của cuộc sống. Mình tin rằng có rất nhiều bạn trẻ luôn đau đáu đi tìm cho bản thân Ý nghĩa sống của mình là gì.

Từ việc bạn đam mê gì, bạn muốn theo đuổi ngành nghề gì… là những câu hỏi tự đặt ra quá khó để trả lời. **** là khi bạn không rõ mình giỏi điều gì, đam mê cái gì, thì Ý nghĩa cuộc sống lại càng mông lung hơn.

Leave a Reply