Phần 1

Yêu nhau hơn 1 năm, ex đề nghị phải ra mắt gia đình nàng. Mình ngại ngại là, nghĩ công danh sự nghiệp chưa nên cơm cháo gì, bảo lông bông cũng được, gặp bố mẹ ex biết nói gì đây? Nhưng ex cau mặt “Em muốn giữa chúng ta phải có một sự bảo đảm. Anh phải biết nhà em ở đâu cũng như em phải biết gia đình anh thế nào!”

Lại sợ ông quất ngựa chạy làng chứ éo gì. Gặp thì gặp, thế định khi nào về nhà em đây? Ex sướng âm ỉ bảo cuối tuần này luôn cho nó nóng, nhưng em dặn trước bố em hơi bị ghê đấy! Mình hỏi ghê là sao? Hay phê diệu chửi tục à? Ex lườm “Không đến nỗi thế”.

Cuối tuần. Vào một đêm hè lộng gió, mình bắt xe khách mang theo bao gạo Thái, túi kẹo cu đơ… ra thăm nhà người yêu. Từ Hà Tĩnh ra cái thị xã quê nàng ở Thanh Hóa ngót 200km, cứ ngủ gật vài tiếng là ex nhắn tin hỏi “Đến đâu rồi anh yêu?”, “Anh yêu đang ngủ à? Có mệt không?”. Mình nhắn lại, hỏi bố em ngủ chưa? Nàng bảo chưa, cả nhà đang đỏ đèn chờ con rể tương lai. Móa, gì mà long trọng thế? Cứ như sắp sửa cưới nhau đến nơi không bằng. Mình bắt đầu hơi lo.

Hơn 2 giờ sáng xe tới nơi. Bố nàng và thằng em trai phi 2 xe máy ra đón lõng mình ở gần đường tàu. Bố nàng to cao nhìn như con gấu chở bao gạo, còn thằng em trai nàng dẫn độ mình. Bố nàng hỏi han xã giao qua loa “Mang cả gạo ra nữa cơ à cháu?” Mình bảo dạ vâng, cháu mang ra làm quà cho gia đình.

Nhà ex nằm trong ngõ nhỏ cạnh hồ nước éo gì quên mất tên rồi. Tới nhà, ex mang cho cái khăn mặt rồi dẫn ra giếng khơi rửa mặt cho tỉnh táo. Hơn 2 tháng xa nhau nhớ vãi, tranh thủ không ai thấy bèn sán lại ôm hôn nhau chớp nhoáng. Mịa vừa đá lưỡi vừa hé mắt canh chừng, thằng em giai thấy thì éo sao nhưng ông già ex bắt được thì vỡ mặt. Hai đứa cứ thế tựa vào thành giếng ôm nhau xoắn xuýt như trăn. Ex thì thầm hỏi về nhà có đong được con nào không? Có lừa được ai không? Mình bảokhông, tiền có éo đâu mà đi cua gái. Vừa lúc đó bố nàng từ trong sân ho 3 cái liên tục.

Tiếng ho đầy uy lực và ẩn ý. Nàng đẩy mình ra, bảo “Để sáng mai nhà đi vắng nhá, giờ thì rửa ráy qua loa rồi vô nhà nói chuyện với bố em đi!”

Vào nhà. Bố nàng pha ấm trà, rót ra 2 ly rồi bắt đầu thẩm tra lý lịch.

– Cháu tên gì nhỉ?… Uhm, thế cháu và H. quen nhau như thế nào?
+ Dạ… bọn cháu (gãi tai)… quen nhau… rất tình cờ ạ (ngậm mồm mãi éo nghĩ ra lý do gì cho hợp lý, chẳng nhẽ bảo chúng cháu quen và đong nhau trên mạng ạ?)
– Ừ, kể chú nghe đi.
+ Dạ… chúng cháu… à dạ, ký túc của H. gần chỗ trọ của cháu. Trong một lần đi ăn cơm thì cháu gặp H…. cũng đang… ăn cơm ạ!

Mịa, bình thường mình chém ác lắm, éo hiểu sao bị bố nàng bắt vía nên lắp bắp như thằng thiểu năng, ngại vô cùng…
Lúc ấy nhẽ gần 3 giờ sáng, buồn ngủ díp cả mắt nhưng éo dám tỏ ra mệt mỏi vì muốn giữ tác phong nghiêm túc trước bố ex.

– Tức là 2 đứa quen nhau trong quán cơm ký túc phải không? Bố nàng hỏi lại cho chắc.
+ Dạ.
– Thế chú hỏi thật cháu nhá, cháu yêu H. vì cái gì?

Bố nàng đúng là một trường hợp đặc biệt, chuyên hỏi những câu éo có trong kịch bản dự phòng của mình. Mình ngồi đần mặt ra, tay xoay xoay chén trà nguội ngắt.

Thật ra mà nói ấn tượng đầu tiên khi gặp, mình ưng nhất cặp đùi và cái mông phúc hậu của nàng thề éo nói phét. Nhiều thằng cứ bốc phét anh thích đôi mắt em, thích nụ cười tỏa nắng em, bla bla… còn mình, cứ nhìn cặp dò thẳng căng và vòng 3 cong cong mềm mại như đường Trường Chinh là mình ưng. Nhưng nhẽ lại bảo dạ, cháu yêu H vì thích mông H. nhất ạ, nghe chối quá, bèn thẽ thọt thưa.

+ Thưa chú, tình cảm là cái gì đó rất khó diễn đạt. Cháu và H. quý mến và yêu nhau dựa trên cơ sở tôn trọng, hiểu biết về tính cách, tâm hồn cũng như sự đồng cảm trong nhiều lĩnh vực khác ạ.

Nói xong những câu củ chuối trên mình suýt nữa éo nhịn được cười, vì nghe đanh thép và sáo rỗng như phát ngôn Bộ Ngoại giao phát biểu về mối quan hệ hai nước. Nhưng kệ mẹ nó, nhỡ đâu bố nàng thích thì sao?

Ờ. Thế cháu đã có dự định về tương lai gì chưa?

Bỏ mẹ, lại một câu hỏi cực khó. Mình tiếp tục xoay chén trà. Tương lai à? Nói thật với chú, giờ thân mình cháu còn chưa lo nổi, ăn bữa hôm đã lo bữa mai, tiền trọ cuối tháng chưa đóng kịp bọn chủ nó đuổi cmn ra khỏi nhà. Tương lai nó mù mịt như tiền đồ chị Dậu chú ơi, con gái chú lấy cháu coi như oánh bạc với giời, đánh đề còn dễ trúng hơn….nhưng thôi cái ấy tùy con gái chú, cháu biết đâu được.

– Dạ. Hiện tại cháu đã có một số dự tính cho cuộc sống sau này nhưng chưa biết có thực hiện nổi không vì còn phụ thuộc vào tình hình khách quan lẫn chủ quan, cũng như cơ hội, vận hội và sự may mắn của bản thân.

Nói thật, ngồi trước bố nàng căng thẳng như đang ngồi trước cán bộ điều tra, mình nói linh tinh vòng vèo qua chuyện thì thôi, vì yêu thì yêu chứ đã xác định gì éo đâu, nên nói gì cũng chỉ là chém gió.

Sau này nàng bảo, lúc ấy em xin mẹ ra nói với bố tha cho anh đi, nhưng sợ bố nên chỉ dám nằm im nghe lỏm. Công nhận anh trả lời như bị thần kinh mặc dù bình thường không đến nỗi lắm.

Gần 4 giờ sáng thì bố nàng thấy mình bắt đầu che miệng ngáp vặt nên quyết định tha. Ông xuống bếp, một lúc sau bê lên đĩa gà luộc, 2 tô cháo và chai riệu ngâm ong đất (chắc chuẩn bị từ chiều). Gà xé ra chấm muối, cháo hơi nguội nhưng đang đói nên mình húp cái vèo xong cmn phim, riệu ong đất uống ngọt ngọt nên mình làm 3 ly, vừa uống vừa canh chừng.

Ăn xong ex dậy dọn dẹp rồi dẫn mình xuống dãy nhà ngang sát bếp, bảo anh sẽ ngủ ở đây. Mình leo lên giường, ex ngồi xuống hỏi lí nhí: Sao rồi? Tình hình khả quan không? Mình bảo khả éo gì, mệt bỏ mẹ ra. Ex ôm mình một chút, nói ôi thương anh ghê, thương lắm í… thông cảm cho bố em nhá, tính bố em vốn thế rồi không sao đâu. Vừa lúc nhà trên cất lên 3 tiếng ho huyền thoại của bố nàng, âm điệu khàn khàn như tiếng khèn đồng bào Mông nhưng rất giàu ẩn ý. Thông điệp của tiếng ho là: Con H. đâu lên ngay, ở dưới ấy mà sàm sỡ nhau à?

Sau khi nói chuyện với mình về tương lai với cả dự định, bố ex hỏi con gái: “Con yêu thằng H. vì cái gì?”

Mình ngồi thừ ra kiểm lại xem mình có gì báu bở để khiến ex phải sống chết lấy bằng được? Chả có cái éo gì đáng giá cả. Mình từng bảo ex, em xem xét cho kỹ đi, di sản của anh có một con rim cũ, một cái điện thoại đen trắng, nhà đi thuê, tiền kiếm được đủ 2 bận cơm bụi, đổ xăng, cà phê và đi chơi mấy cái quán rẻ rẻ cùng em. Hết phim. Tiền đồ thì tối om như tiền đồ chị Dậu. Chị Dậu bí quá còn có ổ chó bán, anh chả có cái éo gì bán được ra tiền cả.

Đấy, em nghĩ coi, người như em buông ra là có thằng ngon hơn anh nhiều lần hốt liền, đừng vì 2 chữ tình yêu mù quáng và mơ hồ mà phải nhắm mắt gắn bó với một đứa không mang lại sự ổn định cho đời mình.
Nói cho sướng mồm để giải tỏa sự bất mãn thế thôi, vì một đứa từng dọa nhảy xuống hồ nếu bị ngăn cản như nàng thì chỉ khi hết yêu mới chịu buông tay, mà nàng thì yêu mình lắm éo phải nói nhiều.

Ở nhà nàng. Buổi sáng bố mẹ đi làm hết, cu em giai đi học. Bố nàng đọc được sự nguy hiểm khi để con gái rượu ở nhà với giai, nhất là trong bối cảnh củi lửa lâu không gần nhau, nên cứ 10 – 15 phút gọi vào điện thoại bàn 1 lần để đánh động. Nàng ngồi nhặt rau cứ chốc chốc lại bỏ đấy chạy vào nhà nghe điện thoại.

– A lô bố ạ! Có chuyện gì thế bố?
+ Con xem bố có bỏ quên cái kinh trên tủ quần áo không? Sáng vội nên quên mất.
– Không thấy bố ạ.
+ Uhm.
…..
– A lô! Cái gì thế bố?
+ Con tìm cho bố cái hóa đơn tiền điện tháng 7 cái, xem trong ngăn kéo có không?
………..
– A lô! Lại gì nữa đây bố ơi?
+ Con sang nhà bác Bé hỏi số điện thoại bác Lớn cái nhá, bố cần tí việc!

Nàng nghe xong lần nào cũng vùng vằng: “Thật quá đáng, cứ nghĩ ở nhà đang tí toáy với nhau chắc. Biết thừa. Ức thế không biết!
Vừa nói xong, ngồi nhặt rau được 10 phút thì đã thấy bố nàng phi xe về.

May lúc đó mình đang cởi trần nghịch mấy quả tạ của thằng cu em trước sân nên ông thở phào nhẹ nhõm, hỏi vu vơ: “À trưa nay mua gì ăn rồi? Nếu chưa thì để lát bố mua luôn?”. Nàng lầm bầm: “Con mua cả rồi!”. Mình quay mặt phì cười, hehe.

6 giờ sáng, đang liu riu ngủ chợt ex mò xuống gọi dậy. Đêm qua đi xe mệt, lại bị bố ex thẩm vấn nên ngủ muộn, thèm ngủ vãi, bèn càu nhàu để yên ngủ cái đã, dậy làm éo gì sớm thế? Ex tát nhẹ bên má bảo, èo con rể về ra mắt nhà vợ mà ngủ nướng hở? Dậy rồi rủ thằng X (em giai nàng) đi ăn sáng nha, đầu đường tàu có quán cháo lòng, tiết canh ngon lắm!

Nàng gập chăn màn xong quay sang ôm chầm lấy mình, nói nhớ nhung cái éo gì đó rồi đòi hôn. Mình gạt ra, bảo mới ngủ dậy mồm hôi bỏ xừ, hun với hít không ghê à? Nàng dỗi, vùng vằng đứng dậy bảo: “Đồ vô cảm! Người ta nhớ mới thế… Đây không thèm nữa!”

À nhắc tới hun hít mới nhớ hồi mới quen, ngồi ghế đá trong khuôn viên đại học Ngoại ngữ, mình đè ra hôn nhưng nàng toàn lấy tay bịt miệng lại, mịa cú vãi cả lái. Bực quá mình làm bộ giận, nói một cách rất gay gắt: “Em xử sự kiểu chi rứa? Không có cảm xúc với anh thì thôi, anh về đây!”. Nàng tỉnh bơ: “Về mô? Về mần chi?” (mịa, lại dám nhại cả giọng Nghệ của mình, láo toét). Mình xỏ dép bảo: “Về đi uống diệu”. Nàng cười khanh khách: “Lại giở giọng Chí Phèo ra với em ạ? Thôi, ngồi xuống. Hôn thì có gì hay ho mà anh cứ nhặng cả lên thế?” Thế là được hôn, hehe. Hôn được mấy phút, nàng dứt ra gắt “Cho hôn thôi nhá, tay chân anh ngọ nguậy cái gì thế?”. Hừ, ngay cả khi say sưa nàng vẫn rất tỉnh.

Quên mất đang kể chuyện ở nhà nàng, cứ chuyện nọ xọ chuyện kia…

Mình cởi trần, quần đùi mò ra sân vươn thở vài phát cốt cho bố mẹ nàng thấy thằng này tinh thần thể dục cao. Vừa ló cổ ra thềm, bố nàng ở ngoài hỏi ngay: “Tối qua ngủ ngon không H.?” Mình bảo ngon rồi lăng xăng ra góc vườn hít xà đơn. Vườn rộng phết, cây cối um tùm, vài tiếng chim lách cách sau vòm lá, mùi hoa thiên lý phảng phất đâu đây…tất cả gợi lên sự bình yên nhẹ nhõm của vùng quê ngoại ô…


Ra mắt gia đình ex (phần 2)

Hồi trước chia tay ex, nghĩ thầm chắc sau này mình sẽ lấy một em ngon lành hơn ex làm vợ. Nhưng đúng là phú quý giật lùi, càng tiếp xúc nhiều càng phải ngấm ngầm đau đớn thừa nhận tất cả chỉ là lý thuyết. Sau ex, các mối tình chỉ là những con số, thậm chí bây giờ nhiều khi éo cả nhớ tên đứa mình từng “yêu” Đa số khi ngồi với các em, mình không phải chính mình nữa, vì không được nói thứ mình thích, say mê hoặc quan tâm. Có ngứa mồm nói ra các em cũng éo hiểu để vỗ tay khen hay, thậm chí có em tròn mắt hỏi “Anh đang nói cái chi rứa?”

Ex khác hoàn toàn. Trong mắt nàng, hình ảnh mình có phần sáng sủa, nói là có tí ngưỡng mộ cũng được (éo hiểu vì sao nữa, chắc tại trình chém của mình tốt dù khi ấy trên răng dưới củ cải, gia tài như đã nói có con rim cũ và quả điện thoại đen trắng sáng sạc đầy trưa sập nguồn).

“H. đâu?” Tiếng bố nàng giật giọng từ nhà trên.
“Dạ”. Nàng cuống cuồng.
“Lên đây bố bảo chuyện này!”

Ôi thôi chết tôi rồi! Tim mình đập 192 nhịp/p khi nghe câu “bảo chuyện này”. Chuyện éo gì nữa, chắc tổ chức lên lớp dìm hàng mình. Bố nàng nguyên là công nhân lao động xuất khẩu ở Đức về, to như con gấu, riệu uống bằng bát, tính nóng như lửa. Mình biết có biến, bèn lảng ra ngõ, ngồi bên bờ rào hút thuốc. Mịa, đó phải nói là những phút giây lịch sử, như thời khắc ông gì tên Thọ của ta ngày xưa đàm phán hiệp định Pari với Kít sing giơ.

Mình khi ấy cũng chán mình lắm, nói gì bố nàng. Con gái người ta phơi phới, cao to xinh xắn, học hành đàng hoàng, tự dưng gả cho thằng đéo có chút gì bảo hành tương lai, nhà nó lại xa tít tắp mãi nơi éo đâu… gả cho nó có mà mất trắng con gái. Nhưng mình vẫn tự tin vào tình yêu nàng dành cho mình, cái đó bố nàng không giết được.

Đốt 4 -5 điếu thuốc, kiến đốt sưng cả chân, mãi sau gần tiếng nàng mới lò dò đi ra, thần sắc chao đảo. Không nỡ hỏi, đợi nàng tự khai thì hơn.

Không có gì mới, nhưng điều khoản bố nàng đưa ra rõ ràng hơn: 1 là ở nhà xin đi dạy, 2 là cho tìm việc Hà Nội như nguyện vọng – nhưng phải cắt đứt với thằng H (tức mình). Nàng bảo với mình “Em chọn cách 2 rồi”. Mình ném điếu thuốc, trợn mắt: “Tức là ở HN và… bỏ anh?”. Ex tát nhẹ vào má, nói từ từ đã nào, chưa chi đã sửng cồ với em, trước mắt cứ nghe theo lời bố đã, anh và em phải rút vào vòng bí mật một thời gian cho bố lắng xuống rồi tính sau.

Mình bảo, thế bố em nói gì về anh? Ex buồn thiu, lí nhí với giọng đứt quãng. Thì đại ý là anh chưa có gì trong tay, quê lại xa, nhà cửa ngoài này không có. Mình cắn môi thở dài. Hỏng rồi, bao nhiêu công sức nàng vun vén, chăm lo cho mình trở về với cái máng lợn rồi!

Buổi trưa. Mình và cu em nàng đèo nhau ra phố mua can bia hơi về nhậu. Nó nói mẹ em có vẻ quý anh phết, nhưng trong nhà tiếng nói của mẹ… không bằng bố, nên ca này khó rồi đại ca ơi!
Ăn trưa xong, có người họ hàng nhà nàng gọi điện tới báo tin ông nội nàng ở Hà Tây ốm nặng, khả năng đi về miền cực lạc là rất cao. Bố nàng ra lệnh cả nhà lập tức chuẩn bị hành lý lên đường.

Mình chở nàng, mẹ nàng ngồi xe xe cu em, còn bố nàng đi xe khách. Quê nội ex ở Hà Tây, mạn gần Hà Nam, đi lên Vân Đình hơn chục cây (chỗ này vịt quay, vịt nướng với cháo vịt ngon phết).

Vào nhà nội, thấy mọi người tụ họp khá đông. Trên giường, ông nội nằm thở khò khè, báo hiệu sắp đi gặp tiên tổ đến nơi. Bố nàng quát sao không chở ông đi viện? Bà nào đó lí nhí phân bua, hình như nói… sợ ông yếu quá rồi, đưa đi viện mất nhiều tiền mà cũng không qua khỏi (lại phí tiền).

Bố nàng kiểm tra xong, gọi mình (giọng rất vang): “H đâu cháu???”. Mình trờ tới éo hiểu chuyện gì. Bố nàng chỉ vào ông nội, hỏi:”Cháu có bế được ông lên xe không?” Mình sờ sờ vào người ông nội (xem ông có nặng nữa không để lượng sức). Sau khi thấy tương đối nặng, mình dõng dạc và quả quyết:”Dạ, bế tốt!”.

Mịa, hồi ấy mình gầy, chỉ lo đánh rơi ông xuống đất thì vỡ mồm. Ông nội nàng ốm lâu chắc không tắm nên có mùi hương vô cùng tao nhã, mình phải thở bằng mồm lúc gồng sức bế ông ngồi sau xe máy. Mùi mồ hôi lưu cữu, mùi dầu gió Phật Linh, mùi nước éo gì đó không tiện liệt kê… cộng hưởng lại thành thứ mùi mà các nhà dược liệu học gọi mẹ ra là “mùi người ốm” khiến mình nôn nao như say xe.

Rồi cũng dân độ được ông nội lên xe đi viện. Mình ngồi sau ôm chặt, bố nàng lái. Chỉ sợ rời tay một chút ông ngã cái rầm xuống đường, vì người ông oặt oẹo như phê thuốc. Trên đường di lý ông, cứ thắc mắc mãi sao lại gọi mình áp giải ông, trong khi con cháu toàn những thằng khỏe như bò đứng đầy sân? Mịa, ý gì đây?


Ra mắt gia đình ex (phần 3)

Đến bệnh viện Vân Đình, ông nội vẫn thở tốt, thậm chí rên lên khò khè “Đưa tôi đi làm gì, để ở nhà tôi chết đi…”. Mình bảo chết sao được ông ơi, vào viện bác sỹ tiêm cho ông một cái, sáng mai có thể đi cày tốt. Ex chạy xe phía sau hỏi, ông vừa nói cái gì thế? Mình bảo à ông khen anh đẹp giai. Ex bĩu môi “Chả liên quan gì”.

Mình và thằng anh họ ex bế ông vào phòng cấp cứu. Bà bác sỹ đang cắn hướng dương thò cổ ra hỏi:”Bị sao?”. Mình bảo sắp chết. “Nhưng bệnh tình như nào chứ?”. Thì tôi biết đéo đâu được, người già như cái xe máy tàu chạy lâu năm, kê bệnh án chắc dài như tờ báo Nhân dân. “Dạ, bệnh của ông là nằm mãi không dậy được, nhờ bác sỹ cho vào phòng khám khẩn trương”.

Nửa tiếng sau thì thủ tục xong xuôi. Kiểm tra huyết áp, nhịp tim, đẩy xe lăn đi một lượt các phòng chụp chiếu, trời thì nắng nóng, mình mệt bã cả người vì ngửi mùi bệnh viện. Mỗi khi mệt quá định ngả lưng vào thành ghế đá ngoài ban công nằm vật ra thì ex lại đỡ dậy, bảo “Đừng nằm, mất hình ảnh đấy”. Nàng khi đếch nào cũng giữ hình ảnh cho mình.

Buổi chiều xong việc, mình và thằng em giai ex bỏ ông đấy cho người nhà chăm nom, 2 anh em ra thị trấn Vân Đình oánh chén vịt nướng. Gọi một đĩa nướng, 2 bát cháo và đĩa tiết canh, mỗi thằng làm 3 ly riệu trắng, công nhận ngon mặc dù éo uống được nhiều. Thằng em nàng bảo anh uống thế thôi, không tí về chị H. kêu ca đó. Mịa, nghe nó nói mà tự nhiên yêu 2 chị em nhà nó quá, đéo như thằng khác nài nỉ người ta uống bằng được, bao giờ nôn ra mới thôi.

Lai rai một hồi, lúc nhìn ra đã xẩm tối, định gọi cho ex rằng anh đang về, ở nhà tắm rửa sạch sẽ nằm đợi đấy nhưng con điện thoại ghẻ sập nguồn. Hồi ấy điện thoại đang khá xa xỉ, con Nokia 8250 mình mua Phố Huế tận 9 loét hay hơn đéo nhớ, chỉ nhớ sáng sạc trưa sập nguồn, mà thường không có ai gọi mấy, chỉ nháy máy hoặc gọi 3 giây như ăn cướp rồi tắt máy lát sau gọi lại tiếp vì hồi ấy nghe bảo dưới 3 giây éo mất tiền, kiểu như “Đâu đấy?”. Tắt máy. “Ở nhà”. Tắt máy. “Cà phê không?”. “Dkm có”. Tắt máy. Nói chuyện như chửi nhau, thi thoảng bấm kiểm tra tài khoản xem bị trừ không.

Đi nửa đường thấy vụ tai nạn đắp chiếu cứ hãi hãi, vì trời xẩm tối đường lại xấu. Chạy được 3 – 4 cây, tự nhiên ngó thấy cái dáng em nào quen quen đang cắm mặt trên con xe đạp cọc cạnh, cứ đạp được nửa vòng pê đan lại xịch một cái, chắc bị rơ. Nhìn hài không tả được. Lại gần hóa ra chính là ex. Nàng dừng lại ngó trân trân vào 2 thằng, đoạn bảo “Em nghe người đi đường nói có vụ tai nạn 1 người chết, một người đi viện, run cầm cập từ nãy đến giờ đây”. Hehe, té ra nàng ở nhà gọi điện không được, lo quá bèn mượn con xe đạp thồ hàng của bà cô đạp xe đi tìm hai thằng, vì nghe người trên viện bảo bọn mình về lâu rồi mà mãi éo thấy mặt mũi đâu.

Giây phút ấy nhìn ex tội tội, không có cu em ở đó chắc ôm chầm lấy mình thưởng nóng cho 1 nháy. Trông bộ dạng nàng cong đít trên con xe thò rau, đạp được nửa vòng pê đan lại trật cái khậc, nom tếu vãi, nhìn như bà cô đi lấy nước gạo ở làng mình.

Về nhà nội ex, đúng như bài gì của lão Pín tả cảnh cô vợ thành phố về quê chồng ăn tết. Sát gian nấu nướng là chuồng lợn, sát chuồng lợn là nhà vệ sinh. Mỗi khi đi toilet thì ai cũng biết vì lũ lợn sẽ kêu ré lên eng éc như báo động. Đêm đầu tiên mò ra đi nặng, mịa suýt nữa mình ngồi cmn lên thanh tre dựng đứng vốn gắn liền với cái nắp gang để bịt lỗ kẻo thối. Nói chung vào đó phải thở bằng mồm, lúc ra thằng nào thông minh sẽ vươn vai chạy nhảy vài vòng để mùi đỡ ám vào quần áo.

Đến bữa thằng anh họ ex mua về mấy chai bia địa phương, hình như là Bida, hay Mina cái éo gì đấy quên mất rồi, nó bảo uống cho mát. Mình làm mấy ngụm vì sợ đau đầu. Ruồi nhiều như trấu nhưng mọi người không quan tâm, miễn sao không gắp phải chúng là được, bay vo ve kệ cha chúng mày. Mình sợ ruồi éo dám gắp thịt cá gì, ông chú ex thấy thế tưởng mình khách khí bèn gắp miếng phao câu gà bóng loáng thả cái rầm vào bát mình. Gà công nghiệp nhà nuôi, mình éo chống đũa éo biết nên làm gì với miếng phao câu chết tiệt này, bèn lễ phép và ý tứ chuyển nó sang cho bà nội ex, bảo “Bà ăn cái này cho mềm”. Bà nội khen mình biết quý trọng người già, con nào lấy phải chắc sướng cả đời vì con vợ nào rồi cũng sẽ già đi, như bà. Ex lườm mình 3 cái liền.

Ở quê thi thoảng có hàng xóm đến chơi, để ý ai cũng ngậm trong mồm cái tăm. Mình hỏi ex sao họ ngậm mãi thế? Ex bảo nhà quê người ta còn nặng ăn uống, ngậm sẵn tăm để thông báo chủ nhà mình ăn rồi và đến đây chơi chứ không phải đến đợi mời ăn. Té ra là rứa. Có ông ngậm chán xong kéo ra quẹt ngang hàm răng kêu ken két như thiếu nữ chơi đàn tam thập lục, động tác điêu luyện và đầy cảm xúc. Mình tập mãi đéo giống nên thôi…


Ra mắt gia đình ex (phần 4)

Loanh quanh ở viện ngày thứ 2. Ông nội vẫn thở bằng máy, khắp người dây nhợ nhì nhằng như hệ thống đường dây viễn thông. Bố ex chỉ vào cái máy to như nồi cơm điện hỏi mình các chỉ số trên đó ý nghĩa thế nào. Mình hiểu nôm na gồm nhịp tim, huyết áp, mạch đập hay đại loại thế biết đéo đâu được. Ông chú hỏi thêm, thế nhìn vào đó có biết tình trạng sức khỏe ông ra sao không cháu? Mình nói chắc ổn vì máy vẫn kêu tít tít. Ex ngồi bên, mặt giãn ra 3 ly vì tự hào về người yêu, đoạn ghé tai trêu “Cái gì cậu cũng biết mà trong ví không mấy khi có tiền là sao nhỉ?”. Mình bảo vấn đề này y học thế giới đang bó tay. Bố ex nghe loáng thoáng bèn quay sang hỏi “Cái gì thế cháu?” Mình bảo à không có gì.

Khoảng 3 -4 giờ chiều, sau cơn dông khá to, thấy trước cửa phòng cấp cứu nhốn nháo mình mò lại xem. Hóa ra là một người đàn ông vừa bị sét đánh khi chăn bò ngoài đồng. Khi y tá kéo cái vỏ chăn lên, bên dưới quần tụt xuống đầu gối, súng ông hàng họ phơi hết cả ra. Mình lẩm bẩm “Tội thế, chắc sét đánh cho tụt cả quần”. Bà vợ ông này bảo không phải đâu, kéo xuống cho dễ thở. Để ý có đứa con gái có lẽ con nạn nhân chạy ra chạy vào, nước mắt lã chã nhìn xinh phết. Thấy nó hay hay, mình hỏi có bị sao không em? Nó bảo sét đánh trúng con bò, bố em đi sau mấy mét nên chỉ bị ảnh hưởng thôi. Định bảo ồ may thế, tối có thịt bò ăn rồi, nhưng thấy nàng đang khóc nên thôi.

Tiện mồm, mình phân tích cho nàng vì sao bị sét đánh. Đang thao thao “Em hiểu không, khi phóng điện nhiệt độ lên tới 50.000 độ F tức là gấp 5 lần nhiệt độ…” thì tự nhiên nghe cái bịch sau lưng đau điếng, quay lại hóa ra ex. “Anh đang nói linh tinh gì đấy, về ngay”. Mịa, mất hết cả hứng. Ex hay ghen, cứ thấy mình đứng cạnh bất cứ em nào là mặt xị xuống, kể cả đứng cạnh em họ nàng cũng không ưng. Mình bảo điên à, đấm người ta đau thế. Ex càu nhàu “Cho chừa tội tán gái”. Tán đéo đâu, anh đang phân tích hiện tượng vật lý cho nó, cơ mà con ấy cũng xinh thật, hehe.

Xế chiều, thằng anh họ ex đề xuất đi ăn vịt quay. Ăn quán tối về đỡ nấu nướng lách cách. Khỏi phải nói, mình lo tái cả mặt vì trong ví còn hơn 200k. Hôm trước mang theo củ rưỡi thì tiêu vặt lằng nhằng mất 4 -5 lít, còn lại đã gửi theo xe trả nợ cho thằng bạn ở Hanoi.

5 người gồm mình, ex, bố ex, em trai và anh họ ex ra cái quán hôm trước từng ngồi. Một chai riệu trắng, 5 bát cháo, 2 đĩa nướng, 1 đĩa luộc và mấy lon coca. Đang ăn thì có thêm 2 người bên họ hàng nhà ex vào ngồi cùng. Mình vừa nâng ly chúc mừng sức khỏe ông nội vừa lo tí nữa không đủ tiền trả. Bố ex vỗ vai “Uống đi cháu, sao mặt mày u ám thế?”. Cười cười, nói nói mà như ngồi trên đống lửa, vịt nướng ngon thế mà ăn đéo thấy ngon như bữa trước nữa. Ex ngó sang mình, thấy vẻ mặt chắc tội tội khổ sở bèn bảo “Ông bây giờ sức khỏe cũng ổn rồi, anh không phải lo lắng quá đâu, ăn đi anh!”, rồi cười hi hi rất mất dạy.

Vừa uống riệu, 2 ông chú bác gì đó vừa thay nhau hỏi han. Mình vừa tính nhẩm xem hết bao nhiêu vừa nặn bộ mặt tươi rói trả lời. 7 cháo nhân 15 nghìn bằng… “Nhà có mấy anh chị em hả cháu?”. “Dạ nhà cháu 3 ạ”… 3 đĩa nướng nhân 35 bằng… “Bọn cháu yêu nhau lâu chưa?”. “Dạ 2 năm rồi ạ”. “Ừ cũng lâu rồi nhỉ”… 1 đĩa luộc nhân 35 nốt bằng… “Thế định bao giờ cho các bác ăn xôi đây?”. “Dạ chưa biết ạ”… 1 chai riệu 12 nghìn là bằng….Đệt mợ, rối tung cả lên còn hỏi lắm.

2 ông này hỏi lắm, ăn cũng lắm, khen vịt thơm, cháo bỏ lá gì mà ngọt hơn ở nhà vợ nấu. Mình mà không phải đau đầu về chuyện trả tiền, mình cũng thấy ngon.

Rồi tiệc cũng phải tàn. Đang xỉa răng tìm cách câu giờ thì ex nhanh chóng đứng dậy bảo to “Anh ơi đưa ví đây em thanh toán!”. Mình rút ví đưa cho nàng như một phản xạ, mặc dù biết chỗ tiền trong ví không đủ. Ex đi vào phía trong thanh toán, xong xuôi kéo nhau về. Ngang qua chợ thị trấn ex bảo ghé vào mua cho anh mấy cái áo phông và đôi sịp mặc cho đứng đắn, gớm mấy bữa anh tắm giữa sân, sịp không mặc nhìn khiêu dâm ngại ngại là. Mình móc ví ra thấy vẫn còn nguyên hơn 200k, ơ vậy là nãy ex cứu mình bàn thua trông thấy?

“Lúc trong quán nhìn mặt anh tếu lắm, cứ đuỗn ra, hihi”. Mình phì cười, bảo anh lo mà toát hết cả mồ hôi đít, ăn đéo ngon nữa. May em nhanh ý không ê mặt.

Trên đường về, sẵn không khí mát mẻ, hai bên hồ sen chạy dài tỏa hương thơm xao xuyến, mình buột mồm hỏi ex, yêu một đứa nghèo em có thấy hối hận không? Có khi nào thấy anh rẻ rúng không? Ex vẫn ôm chặt lắc đầu, bảo “Miễn anh đừng có tán gái lăng nhăng như khi chiều là được”. Mình hỏi ex về thái độ bố nàng mấy ngày nay, ex bảo bố nói thằng ấy hiểu biết nhưng con lấy nó rồi khổ, vì nó chả có gì trong tay cả. Mình thở dài bảo công nhận bố em nói đúng, thôi xong đợt này em bỏ anh đi, anh về quê lấy vợ rứa là xong. Ex im re không nói gì nữa.

Buổi tối ở nhà ông nội ex. Bà mợ vứt cho cái gối bảo đêm nay cháu ngủ đây nha, ngủ với 2 thằng cháu con thằng x. Nhìn cái giường bừa bộn, chăn chiếu nhàu nhĩ và đặc biệt tỏa hương man mác mùi nước đái trẻ con… mình nổi cả da gà. Cái gối hoa, nhìn mãi mới biết nó không phải là cái bánh đa vừng, mà đích thị là cái gối. Tả thế nào nhỉ, nó như cái bánh bao thiu, ẩm ướt, mềm và nhão, bề mặt được dát một lớp vừng đen do mốc. Đầu giường treo quần áo của vợ chồng thằng anh họ, có mấy cái xi líp vợ nó vứt ở góc, cái nào cũng quăn queo như vỏ bưởi khô, nhìn sexy và gợi cảm vô cùng. Mẹ, đêm nay sẽ là một đêm rất dài đây. Cứ nửa đêm tỉnh dậy nhìn thấy mấy cái xi líp vợ thằng kia chắc éo muốn lấy vợ nữa…


Ra mắt gia đình ex (phần 5)

Sau khi bày tỏ thái độ quan ngại sâu sắc với thằng anh họ về trường hợp mấy cái xi líp của vợ nó, nó kéo tay bảo thế thì đi chơi đã, lát ra chời cá của tôi ngủ cho mát.
Ex đang ăn khoai dưới bếp nghe thấy bèn hạnh họe “Nè, không đi đâu hết nghe chưa, ở nhà đó!”.

Ex sợ đi đêm về hôm nguy hiểm, hoặc có thể nổi tính ghen vặt. Cứ đi đêm là hư hỏng, “chỉ có gái ăn sương mới đi lăng nhăng qua đêm”, có lần ả tuyên bố xanh rờn vậy.

Nói về độ ghen thì ex thuộc hàng cao thủ, chả bù cho mình. Ex hay bảo chả bao giờ thấy anh ghen là sao? Có lần đang ngồi bốc phét trong dãy ghế đá ở ký túc Ngoại ngữ thì ex có điện thoại, giọng một thằng nào đó nghe éo rõ. Ex chỉ ậm ừ, còn nó cứ bla bla tán hươu tán vượn trong điện thoại. Mình kệ mẹ nó, ngồi hút thuốc tranh thủ soi mấy đôi sờ soạng nhau ghế bên.

Thấy mình không quan tâm, ex đưa điện thoại cho đọc tin nhắn, thì thấy cu này quen ex qua mấy cái trang mạng éo gì đó, suốt ngày nhắn tin sến sẩm, đọc đéo nhịn được cười, đại khái kiểu “Anh sẽ mãi mãi luôn bên cạnh em dù cho sóng gió, giông tố thế lào đi nữa”, hay “Bé yêu ngủ dậy chưa, chúc bé một ngày mới vui vẻ và nhiều may mắn”. Đặc biệt thằng này hay ngọng l với n, nhắn tin hay nói chuyện đều lẫn lộn loạn cả lên.

Lát sau nó lại gọi tiếp, lần này hơi nóng máu, mình cầm điện thoại ex troll nó phát.

“A nô, chú là thằng đéo nào thế?”.
“Dạ… (luống cuống)… mình nà bạn bè với H. thôi… Còn bạn nà ai mà nại giữ điện thoại của H.?”
“À mình là anh kết nghĩa H. Đang ôm nhau bạn cứ gọi nàm cái nồn gì mà gọi nắm thế?”
“Thì… thì… mình gọi điện hỏi thăm sức khỏe thôi không được à?”
“H rất khỏe nhá, đêm nào cũng vật mình 2 hiệp nên bạn yên tâm không hỏi thăm sức khỏe nữa nhá”… tút tút tút.

Ex giằng lấy điện thoại, bảo “Nói bậy quá, bậy kinh khủng”. Mình bảo ơ anh nói bậy chỗ nào, anh chỉ nói “gọi nàm cái nồn gì gọi nắm thế”, bậy đâu ra? Ex nhe răng cười: “Cái miệng anh mất vệ sinh lắm, không cho hôn nữa”.

Hồi mới yêu, ex hay ngại, đi đứng nói năng khép nép và tuyệt đối không bao giờ nói bậy dù cáu với bất kỳ ai. Nàng mong manh, trong sáng như gương. Mình ban đầu cũng trong sáng phết (ít ra là không bậy bạ), nhưng bên nhau lâu đâm ra nhờn, nghịch và hay kể chuyện bựa cho nàng cười.

Có hôm cũng ngồi ghế đá, kể chuyện hồi nhỏ anh hay đi câu cá về cải thiện (ex rất thích nghe chuyện “hồi nhỏ” của mình). Em biết không hôm đó anh câu được con cá quả to cực luôn. Ex hỏi to bằng cái gì? Mình nắm lấy tay ex nói “To phải bằng cổ tay em luôn….À không, to hơn” (rồi cầm tay nàng dí vào súng, lúc đó đang rất oai vệ) nói tiếp “To như này mới đúng”.

Khỏi phải nói, ex giằng ngay tay lại, co chân đạp cho một phát ngã cái rầm xuống đất, rồi dỗi. Mịa, éo cái ngu nào bằng cái ngu nào, dỗi nguyên 1 tuần luôn. Cứ nhắn tin đòi gặp là reply “Đồ dâm dê đê tiện”, hay “Đồ vô duyên”, “Không thèm nhìn mặt anh nữa” bla bla.

Quay lại chuyện đêm ở nhà nội nàng. Ex không cho đi, một hai nắm tay giữ lại bảo anh mà đi em cũng đi theo. Mình ghé tai bảo, ngủ ở đây sáng mai anh viêm hệ hô hấp luôn, em xem kìa, hàng họ của con vợ thằng x giăng như mắc cửi anh nhắm mắt sao nổi?

Nói mãi ex mới cho theo thằng anh họ ra chòi canh cá ngủ.

Thằng x, cu em trai nàng và mình đèo nhau trên con xe đạp thồ rau, đường ra đồng băng qua bờ đê rất khó đi, nhưng may nhờ có trăng nên không lao xuống ruộng lần nào. Đó là cái chòi dựng bằng tre nứa, lợp tranh nằm cạnh hồ nuôi cá.

Vào chòi, ngồi bắn thuốc lào, uống chè một lúc, thằng x rủ “Đi uống cà phê đi”, nhìn mặt nó gian gian, đểu đểu nên mình sinh nghi. “Cà phê á? Uống ra gì không?”. Nó bảo ừ cà phê. Đi tí về ngủ, giờ sớm quá ngủ éo đâu được, thích làm tí thì làm có mấy con em ngon phết ông ạ. Mịa, hóa ra rủ đi đá phò. Mình phì cười, chắc vợ thằng này mới đẻ xong đang kiêng nên nó bấn. Nghĩ đến mấy em cave phì phèo thuốc lá trên đường Nguyễn Trãi đã phát kinh rồi, nhìn như ma cô, nên bảo nó tao đéo đi đâu kinh bỏ mẹ. Thằng em trai ex trêu “Anh đi đi, về chị H hỏi em không khai đâu, hehe”.

Hơn nửa tiếng sau thằng x đạp xe mò về, bộ dạng tươi tỉnh hẳn. Mình hỏi thế nào, có ra gì không? Bắn thông 2 bi thuốc lào, ngửa cổ lên nhả khói, nó bảo “Chả ra cái mẹ gì, như đâm bì gạo, phí mất 8 xịch, nhẽ để tiền ấy sáng mai cháo lòng tiết canh cho ấm”. Thằng em trai ex nghe xong suýt ngã lộn cổ xuống giường vì buồn cười.

Ngồi hóng gió một lúc, nhìn cái phản lem nhem và dơ dáy như phản thịt ngoài chợ, mình chán éo buồn ngủ nữa. Hỏi thằng x ông có hay rủ vợ ra đây ngủ cùng không? Nó bảo có. Trong nhà chật chội, có con nhỏ khó hành sự, nên thi thoảng vợ nó giả vờ mang củ khoai, cái bánh ra cho chồng, tranh thủ tác chiến luôn tại trận. Con vợ nó mình chưa có dịp nhìn kỹ mặt vì nhìn người ngợm, ăn mặc đã chán rồi. Gái có con, lại ở quê nên không trách được, nhưng cứ liên tưởng đến mấy cái xi líp treo trên giường, mình cứ hãi hãi, vợ mình sau này như nó chắc muối mặt.

Rồi cũng chợp mắt được tí. Nửa đêm về sáng tỉnh dậy, ngó ra bên ngoài thấy sương mờ mờ giăng trên mặt hồ…


Ra mắt gia đình ex (phần 6)

Ngày thứ 4, tình hình ông nội vẫn không có diễn biến gì mới mẻ. Thi thoảng ông vẫn thở oxy, các chỉ số vẫn nhảy loạn cả lên trên màn hình, mình hỏi bác sỹ ông bị bệnh gì, bà bác sỹ mắt không rời điện thoại, bảo “Nói chung là đủ các loại bệnh”.

Có vẻ bác sỹ ở đây thích dự đoán bệnh hơn là tìm ra bệnh. Hỏi gì cũng đăm chiêu lặp đi lặp lại điệp khúc bất hủ “Chúng tôi đang theo dõi”. Mình định bảo theo dõi cái mẹ gì mãi thế, hay đợi rút oxy rồi mới kết luận “Bệnh nhân tử vong do… không thở được nữa” à? Nhưng phanh lại được.

Thấy ở lại cũng không giải quyết được gì, vì nhìn dái tai ông nội to lắm chắc chưa chết đâu, mình bảo ex thôi anh té về Hà Nội đây, khi nào có biến cứ gọi cho anh. Ex im lặng không nói gì, mặt buồn rười rượi.

Buổi sáng, bà cô ex đạp xe mua về đùm bánh cuốn với túi lòng lợn, gọi là bữa tiệc chia tay thằng cháu rể. Ở quê bữa sáng như này thuộc dạng cực sang, nhưng ruồi lượn nhiều quá, với lại đồ nguội ngắt nên mình chỉ nhấp ngụm riệu, nhai chóp chép mẩu bánh bé tí. Ex cũng không ăn, cầm đũa lên lại đặt xuống nhìn mình như đoán được trước cái kết buồn bã đang đến rất gần.

Ăn xong ex và mẹ tiễn mình ra tận đầu làng bắt xe. Mẹ nàng, bằng sự nhạy cảm của phụ nữ, có lẽ cũng đã đọc được điều gì đang xảy ra đối với con gái. Mình đi sau, nhìn 2 cái bóng lầm lụi bước, không ai nói với ai một lời, tự nhiên lòng trào lên cảm giác thương yêu và ngậm ngùi.

Đứng đợi một lúc, mẹ ex nắm lấy tay mình lắc lắc “Lên Hà Nội thì cố gắng phấn đấu đi H nha. Chuyện của chúng mày mẹ cũng buồn lắm, nhưng để từ từ mẹ bàn với bố sau…”. Mình dạ dạ cháu biết rồi. Chợt mẹ nàng kéo lại gần, ghé tai nói nhỏ “H. là hắn yêu cháu thật lòng lắm đấy, cô thấy hắn buồn mà thương… Thôi thì cứ cố gắng động viên nhau, bố nóng tính nhưng cô bàn dần dần chắc cũng xuôi”.

Đó cũng là những gì mình được nghe từ mẹ nàng, một người phụ nữ luôn khiến mình cảm phục và yêu mến.

Xe đến, mình nhảy tót lên vẫy tay chào từ biệt, cảm giác lúc đó rất lạ lùng. Nó là một mớ hỗn mang không lối thoát, tất cả đều dang dở, từ công việc, nhà cửa, tình yêu và sự nghiệp… Mịa, mình còn thấy mình vất vưởng nữa là bố mẹ nàng. Một thằng éo có tí vị gì giữa cuộc đời này. Một thằng chỉ giỏi nói phét và chém láo với người yêu (dạo đó cũng bớt nói phét nhiều rồi, vì nói phét mãi đéo ra tiền nên tự điều chỉnh). Nàng yêu và gắn bó vì cái gì?

Xe chạy gần đến Hà Đông, gửi cho nàng cái tin “Thương nhiều lắm”. Mẹ khỉ, tự nhiên sến thế không biết. Bình thường rất dị ứng với những lời nỉ non của đứa khác, vì nghe giả giả, kịch kịch.

Ex nhắn lại. Vẻn vẹn 3 chữ. “H của em”.

Đang phê với tin nhắn của nàng thì thằng phụ xe vỗ bộp vào vai “Xin tiền đê”. Đạm cà mau cái thằng điên này, hơi biết cách kéo tụt người ta trên mây xuống vũng bùn đấy!

A lúc xe qua Chuông, có thằng móc túi chen lấn sờ sờ vào đít quần bò, mình lẩm bẩm bảo nó “Đkm cả người tao có mỗi tờ 200k, tao còn đéo biết nhét đâu rồi, mày tìm được tao cám ơn vì lát nữa đỡ phải tìm trả tiền xe”. Nó nghe xong im lặng lỉnh đi chỗ khác.

Về Hà Nội lại bắt đầu cắm mặt cày bài kiếm xèng. Viết đủ thượng vàng hạ cám, từ mẩu tin thằng say riệu bị đâm suýt chết vì tưởng bồn hoa hàng xóm là nhà vệ sinh, đến rộ tin đồn ca sỹ Mỹ Linh có bầu 4 tháng. Bài nào thương tâm tí thì thêm chữ quặn lòng hay rớt nước mắt, tin vỉa hè chưa kiểm chứng thì thòng câu “có hay không”, “xôn xao nghi án” vân vân. Nói chung bài vớ vẩn thì dùng bút danh linh tinh, bài nghiêm túc ký tên thật còn khoe bạn.

Tiền cũng chả có mấy. Thi thoảng họp báo kiếm được cái phong bì đôi lít. Họp báo thì nhận phong bì xong là té, vì ở lại chúng nó cũng chỉ đọc báo cáo với tài liệu phát sẵn.

Với mức thu nhập đủ ăn cơm bụi, trả tiền trọ và đổ xăng – việc nghĩ đến hôn nhân với ex quả là không tưởng, nên sau này chia tay ex cũng không nằm ngoài dự tính. Nhưng đoạn kết mối tình này, cuối cùng lại chấm dứt bởi một người thứ 3 từ trên trời rơi xuống. Dù biết rằng ngày chia tay sẽ đến, nhưng không bao giờ ngờ được cách mà nó chào đón mình. Chuyện này kể sau.

Tác giả Song Hà (Boygia)

Xem tiếp phần sau Ra mắt gia đình ex (ngoại truyện)

Leave a Reply